NGHỀ ĐẦU BẾP CỦA TÔI

Leave a Comment


Trong kí ức tuổi thơ tôi, hình ảnh về một cuộc sống nông thôn mang thật nhiều ý nghĩa. Tôi còn nhớ rất rõ những buổi trưa hè nóng bức, mẹ sai tôi đội nón đạp xe mấy cây số để đi mua vài cục đá về giải khát cho cả nhà, những buổi cơm tối mùa đông cả nhà quay quần bên chiếc bếp củi hồng đỏ lửa vừa ăn vừa nói chuyện… Tất cả thật ấm cúng làm sao. Vậy mà bẵng đi chục năm, cuộc sống hiện đại của thành phố vẫn không thể khiến tôi quên đi những kỉ niệm đó. Bây giờ, khi đã là người đầu bếp được tiếp xúc với nhiều loại bếp công nghiệp hiện đại, tôi vẫn thèm khát được một lần ngồi đun bếp rạ, chở từng cục đá tan chảy như thuở còn ấu thơ.
Phải chăng, sự khác biệt hay sự phát triển của xã hội đã thay thế căn bếp xưa của gia đình tôi. Có lẽ là vậy. Tôi hiểu và tôi biết nó chính là một trong những lí do giúp tôi chọn con đường tương lai bây giờ. Nghề đầu bếp mà tôi đam mê đã giúp tôi có nhiều cơ hội được tiếp xúc với những món ăn ngon, những thiết bị nhà bếp rất hiện đại. Nó khác với căn bếp hồi nhỏ của tôi lắm. Bởi ở đây có đủ các loại tủ lạnh công nghiệp, bếp lẩu nướng…  thoải mái cho tôi trổ tài nấu nướng.Và dù có khác với căn bếp gia đình ngày xưa thì tôi vẫn rất yêu quí chúng.

Tôi yêu nghề đầu bếp.jpg

Tôi làm đầu bếp
7 năm theo nghề là từng ấy thời gian tôi có cơ hội tiếp xúc với từng căn bếp, từng môi trường. Lúc mới theo thầy học nghề, tôi phải trải qua 2 năm cần mẫn trong căn bếp trường học, phải làm đi làm lại biết bao lần một món ăn, và cứa vào tay không biết bao nhiêu vết dao. Nhưng có lẽ cũng nhờ 2 năm đó mà tôi mới có được một công việc làm thuận lợi. Đi làm, tuy vất vả nhưng tôi kiếm được tiền từ chính sức lao động của mình. Trong căn bep mam non tôi được ngắm những đứa trẻ con nhí nhảnh, đáng yêu. Tôi tự tay nấu cho chúng những món ăn ngon, đẩy đủ dưỡng chất để chúng học tập và lớn nhanh. Chỉ bấy nhiêu thôi, bấy nhiêu thôi cũng khiến tôi vui và hạnh phúc với sự lựa chọn của mình rồi.

Nghề đầu bếp trong trường học
Rồi thời gian trôi qua, tôi có cơ hội thay đổi môi trường làm việc. Tất nhiên, tôi sẽ không làm nghề nào khác ngoài cái nghề mà tôi đã chọn. Rời bep an truong hoc, tôi đến làm cho một xí nghiệp lớn. Vẫn là những món ăn, vẫn là cái dao, cái thớt, mớ rau con cá nhưng gánh nặng trách nhiệm năng nề hơn. Bao nhiêu người công nhân làm việc mệt nhọc, giờ nghỉ trưa họ đang mong chờ bữa cơm ngon khiến cho tôi làm việc quên hẳn mệt mỏi. Và mỗi lần như thế, tôi lại càng yêu nghề hơn. Hàng dãy hàng dãy bàn ghế trong căn bếp ăn tập thể, ai nấy đều ăn ngon lành, nở nụ cười tươi, một niềm hạnh phúc nhỏ nhỏ trong tôi đã trở thành động lực để tôi tiếp tục đến bây giờ và cả về sau.

Bếp trường học - nơi học trò học nghề - 2 (1).png

Có lẽ, căn bếp đơn sơ và những bữa ăn giản dị của vùng quê nghèo chính là động lực để tôi chọn nghề đầu bếp. Một đứa con gái làm đầu bếp có biết bao nhiêu khó khăn nhưng với tôi đó là niềm vinh dự, điều hạnh phúc nhất trong cuộc đời. Cuộc sống có biết bao sự thay đổi, lúc nào cũng trong xu thế phát triển, cũng như đời người có biết bao biến cố. Song dù có phát triển đến đâu thì tôi vẫn là một phần của vùng quê đó, một phần kí ức của căn bếp ấy.
Công ty TNHH Quốc tế Trần Gia


Bài mới hơnNewer Post Bài cũ hơnOlder Post Home

0 comments:

Post a Comment